Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Hãy yêu quê hương nhiều hơn

Hãy yêu quê hương nhiều hơn


Mẹ tôi ngoài quê vào chơi than với tôi rằng: "Ở nhà giờ buồn lắm, chỉ còn ông già bà lão thôi, thanh niên nó dắt nhau đi hết rồi", tôi nghe mà lòng chợt thấy như mất đi một điều gì đó xa xôi. Tôi nhớ mênh mang về một ngôi làng nhỏ nằm cạnh một dòng sông quanh co, chiều chiều rôm rả tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người đi làm đồng về hỏi thăm nhau, tiếng chó sủa, tiếng lợn kêu, và cả tiếng mẹ gọi ý ới những đứa trẻ ham chơi về tắm, khói bốc lên từ gian bếp những gian nhà tranh đơn sơ ấm cúng; những tối trăng tròn kéo bàn ra trước sân ngồi uống nước chè xanh, đàn ông nói chuyện làm ăn, phụ nữ nói chuyện con cái, chợ búa... Tôi nhớ lắm sự mộc mạc của người dân quê. Mặc dù cuộc sống còn nhiều cơ cực, vất vả, nhưng con người nơi đây sống rất có nghĩa, có tình. Họ sống với nhau bằng tình cảm chân thành, chất phác, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Tôi thật may mắn khi được sinh ra, lớn lên trong tình yêu thương của gia đình và sự chăm sóc, sẻ chia của tình làng nghĩa xóm.
http://nguyenkhactuynh.blogspot.com/
Quê hương trong tôi còn là những buổi trưa trốn ngủ chạy ra đồng bắt cá. Hôm nào may mắn bắt được nhiều cá tôi vui lắm. Tôi vừa về đến cổng đã ríu rít khoe mẹ và chiều hôm ấy cả nhà sẽ được thưởng thức món cá đồng kho tương. Cái mùi vị ngọt thơm của nồi cá kho tương như đọng mãi trong tiềm thức, khiến tôi đặt cho nó cái tên đầy giản dị: món quà của đồng quê.
Quê hương đối với tôi còn là những buổi tối nằm cuộn tròn gối đầu vào lòng bà  nghe truyện cổ tích, chuyện thời ông bà yêu nhau, và cả bao nỗi khó khăn vất vả mà bà đã trải qua. Đôi khi cao hứng, bà tôi còn hát mấy bài dân ca. Tiếng hát trầm ấm lan tỏa trong không gian hòa với tiếng rì rào của rặng tre, tạo thành một dàn hòa âm đầy thi vị. Tôi vẫn luôn tâm niệm đấy chính là tiếng vọng của linh hồn dân tộc Việt, tiếng lòng của quê hương. Những câu chuyện, điệu hát của bà đã nâng đỡ tuổi thơ tôi, dạy tôi biết sống nghĩa tình, ngay thẳng, biết yêu thương quê hương, xứ sở, gia đình.
Quê hương trong tôi là cả vùng trời cổ tích, là những sáng sớm theo mẹ ra đồng vui sướng khi thấy bình minh trên quê mình thật đẹp. Quê hương còn là cảm giác bình yên khi tôi được đứng giữa cánh đồng dang rộng tay hít hà mùi thơm nồng lúa chín. Quê hương còn là những ngày bé dại cùng chúng bạn đi mót những hạt lúa còn vương xót lại cuối mùa, mà thích thú đến nỗi cười vang đồng.
Ôi! Quê hương tôi là cả tuổi thơ tôi. Tôi thèm biết bao được trở về tuổi thơ, được là đứa trẻ con thỏa thích nô đùa trong lòng bà mẹ quê hương. Gió cứ mang cánh diều lên cao, thời gian cứ vô tình mang tôi đi xa tuổi thơ. Giá như, dù chỉ một lần thôi tôi được trở về những năm tháng tuyệt vời ấy…

Làng tôi bây giờ bỗng hóa hoang vu; tối tối chỉ còn những những cụ già chống gậy qua thăm nhau, ăn ba miếng trầu nhạt, thở dài về những đứa con cháu đi mấy năm rồi không thấy về; những đứa trẻ giờ lớn lên trong vòng tay ông bà và nỗi nhớ hơi ấm bố mẹ, đôi mắt chúng chẳng còn thơ ngây mà chất chứa trong đó là một nỗi mong chờ vời vợi; lâu lâu có những người đi xa về, phóng xe ào ào trên con đường quê nhỏ hẹp, tóc nhuộm màu, quần bò xé, má phấn môi son... Tôi nghĩ mà thở dài, ôi đâu rồi những nét chân quê !





Tuynh Nguyễn.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét